| Bống bồng ơi | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Ru đời đi nhé | Hồng Nhung | |||
| Góp lá mùa xuân | Quang Dũng | |||
| Tự tình khúc | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Cát bụi | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Ru em từng ngón xuân hồng | Hồng Nhung | |||
| Xin cho tôi | Quang Dũng | |||
| Ngẫu nhiên | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Tình nhớ | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Tình sầu | Quang Dũng - Hồng Nhung | |||
| Khiếp Nào Có Yêu Nhau | Đức Tuấn | |||
| Đừng Trách Diêu Bông | Như Quỳnh | |||
| Im Lặng Đêm Hà Nội | Hoàng Hải Đăng | Im Lặng Đêm Hà Nội Chỉ còn mùa hoa sữa nồng nàn trong căn pḥòng nhỏ Đêm cuối thu trăng lạnh mờ sương Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya không gian dạ hương sâu thẳm Từng tiếng chim đêm khắc khoải vọng về Chỉ còn mênh mông gương hồ, Hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ Chỉ còn mênh mông gương hồ, Từng hàng cây góc phố ngây ngô nhìn nhau Chỉ còn hơi ấm mối t́ình đầu Anh đi có đôi lần nhìn lại Chỉ còn em còn em im lặng đến tê người | ||
| Về Bến Ngược | Hoàng Hải Đăng | Về Bến Ngược Từ bao giờ, thuyền đã biết yêu sông Trong những lần xuôi dòng về bên ấy Câu hẹn thề chưa một lần ngỏ lời Nhưng đời thuyền đã gắn với đời sông Sông thì chảy chảy hoài ra biển cả Thuyền cứ trôi trôi mãi trôi mãi ở bến sông Sóng chập chùng như tiếng gọi xa mau Sóng có hiểu thuyền đi về nơi đâu Ở nơi nào sông sẽ thôi ngừng chảy Ở nơi nào ở nơi nào thuyền sẽ mãi buông neo Ở nơi nào nước sẽ mãi trong veo Không vởn đục bởi sóng mắt hôm qua Con thuyền nhỏ cứ là thuyền nhỏ Có sá gì một chút lá thu phong Thổi qua sông một chút sóng phiêu bồng Làm sao đẩy con thuyền về bến ngược | ||
| Mối Tình Đầu | Hoàng Hải Đăng | Mối Tình Đầu Ngày xưa, tôi thầm yêu một nàng thiếu nữ. Tóc em dài như gió mùa thu. Ngày xưa, khi hoa sữa thơm ven mặt hồ, Theo năm tháng em lớn từng ngày. Những kỷ niệm không bao giờ phai. Và khi một ngày xuân em trở thành thiếu nữ, Mối tình đầu mang hương sắc mùa thu. Mùa thu, khi hoa sữa tan ven mặt hồ. Khi tôi đã biết yêu lần đầu, Tôi đã nói yêu em trọn đời. Không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ, Như hoa ven mặt hồ tàn theo gió mùa thu. Tôi đi xa thủ đô nhớ về người thiếu nữ. Tôi thêm yêu quê mình, Yêu những đêm thanh bình. Hoa sữa thơm ven hồ, Nhắc lại chuyện ngày xưa. Cứ mỗi khi thu về, hoa sữa thơm ven hồ, nhắc lại chuyện tình xưa… | ||
| Nỗi Nhớ Mùa Đông | Hoàng Hải Đăng | Nỗi Nhớ Mùa Đông Dường như ai đi ngang cửa, Gió mùa đông bắc se lòng Chút lá thu vàng đã rụng Chiều nay cũng bỏ ta đi. Nằm nghe xôn xao tiếng đời Mà ngỡ ai đó nói cười Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy Giờ đây cũng bỏ ta đi. Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Để nghe chuông chiều xa vắng Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về Làm sao về được mùa đông Dòng sông đôi bờ cát trắng Làm sao về được mùa đông Mùa thu cây cầu đã gãy Thôi đành ru lòng mình vậy Vờ như mùa đông đã về | ||
| Phố Vắng | Phố Vắng Anh lang thang một mình trên phố vắng. Trong đêm khuya đường lạnh lẽo sương rơi. Buông đôi chân lạc mình trong im lặng. Tình yêu ơi, từ nơi em bỗng nói. Anh lang thang một mình trên phố vắng. Nghe trong đêm đường lạnh lẽo mưa rơi. Nơi đôi chân cùng với bao tháng ngày. Trong đêm nay anh quên lạnh vì ai. Ở nơi xa cùng với bao ngày tháng. Thoảng xa em giờ đã bao tháng ngày. Là nhung nhớ là đắm say trìu mến. Có bao giờ em nhớ về nơi anh. Ở nơi xa và với bao ngày tháng. Người yêu ơi giờ đã bao tháng ngày Là thương nhớ là nhớ mong từng phút. Có khi nào em thầm gọi tên anh. Ở nơi xa và với bao ngày tháng. Người yêu ơi giờ đã bao tháng ngày Là thương nhớ là nhớ mong từng phút. Có bao giờ em gọi nhầm tên anh? | |||
| Nhớ Mùa Thu Hà Nội | Hoàng Hải Đăng | Nhớ Mùa Thu Hà Nội Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, Mùa hoa sữa về thơm từng ngọn gió, Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ, Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua Hồ Tây chiều thu, mặt nước vàng lay bờ xa mời gọi Màu sương thương nhớ, bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời Hà Nội mùa thu đi giữa mọi người, Lòng như thầm hỏi, tôi đang nhớ ai, Sẽ có một ngày trời thu Hà Nội trả lời cho tôi, Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi Hà Nội mùa thu, mùa thu Hà Nội, nhớ đến một người .. Để nhớ mọi người. | ||
| Khúc Mùa Thu | Hoàng Hải Đăng | Khúc Mùa Thu ẫn biết ta giờ không trẻ nữa Sao thương ai ở mãi cung hằng Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc Còn điều chi em mải miết đi tìm Tôi đã đến cùng em và tôi biết Em cũng là như mọi người thôi Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp Khi thanh âm cũng bất lực như lời Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc Em tìm gì khi thất vọng về tôi | ||
| Biển Nhớ | Hồ Ngọc Hà | Biển Nhớ Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về Gọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya Ngày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ Sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ Ngày mai em đi biển nhớ em quay về nguồn Gọi trùng dương gió ngập hồn, bàn tay chắn gió mưa sang Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn, nghe ngoài biển động buồn hơn Hôm nào em về bàn tay buông lối ngỏ Đàn lên cung phím chờ sầu lên đây hoang vu Ngày mai em đi biển nhớ tên em gọi về Triều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê Ngày mai em đi cồn đá rêu phong rủ buồn Đèn phố nghe mưa tủi hờn, nghe ngoài trời giăng mây tuôn Ngày mai em đi biển có bâng khuâng gọi thầm Ngày mưa tháng nắng còn buồn, bàn tay nghe ngóng tin sang Ngày mai em đi thành phố mắt đêm đèn vàng Nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương |