Sáng tác: Dzoãn Nho Trời mô xanh bằng trời Can Lộc, chứ nước mô xanh bằng dòng nước sông La Ai về Hà Tĩnh mà quê ta, nhớ chăng nhớ chăng đôi mắt ơ ơ.. người con gái sông La kiên cường Người con gái quê ta, đôi mắt trong tựa ngọc Đôi giọt nước sông La thương như trời quê ta Em dõi theo từng ngày, đếm từng loạt bom rơi, cho bom nổ bên tai, em vẫn đứng giữa trời Ơ ơ.. em vừa mười tám tròn đẹp như xuân sang Em, người chiến thắng sức mạnh bạo tàn, đạp lên cái chết dáng em hiên ngang Hỡi người con Xô viết Bom thù xới nát đất này từng ngày Mà em đứng đó tóc xanh tung bay Em là chồi biếc của mùa xuân Việt Nam�Sáng tác: Dzoãn Nho Trời mô xanh bằng trời Can Lộc, chứ nước mô xanh bằng dòng nước sông La Ai về Hà Tĩnh mà quê ta, nhớ chăng nhớ chăng đôi mắt ơ ơ.. người con gái sông La kiên cường Người con gái quê ta, đôi mắt trong tựa ngọc Đôi giọt nước sông La thương như trời quê ta Em dõi theo từng ngày, đếm từng loạt bom rơi, cho bom nổ bên tai, em vẫn đứng giữa trời Ơ ơ.. em vừa mười tám tròn đẹp như xuân sang Em, người chiến thắng sức mạnh bạo tàn, đạp lên cái chết dáng em hiên ngang Hỡi người con Xô viết Bom thù xới nát đất này từng ngày Mà em đứng đó tóc xanh tung bay Em là chồi biếc của mùa xuân Việt Nam�
Sáng tác: An Thuyên Thể hiện: Thu Hiền Gửi Hà Tĩnh mình, răng mà thương, mà nhớ Khi tôi ấu thơ, gió bụi cát bay Lấp trong sữa thơm, mẹ nuôi tôi lớn Ơi! Hà Tĩnh mình, đường về có nhớ Trời chang chang nắng, ai quàng áo tơi Cho ta thương nhau, mồ hôi chát mặn Cho ta thương nhau vầng trăng không lẻ bạn Đứt ruột nhớ mong Giờ về, ta ngược sông Lam Đi trên con đò thuở nhỏ Mai mốt chân em còn vương bụi phấn Tóc xanh buông mây trong gió chiều Nghe câu đò đưa mát ngọt Giọng quê nôn nao vang rán chiều Biển sông bao năm bỗng rứt ruột Cho quê mình gạo trắng nước trong Hà Tĩnh ơi! Quê mình thương Như núi Hồng, sông Lam Sông cứ chảy trong ta, núi cứ lớn trong ta Trăm năm muối mặn, gừng cay hỡi người Dù nghìn trùng cách xa, ta vẫn nhớ thương nhau Hà Tĩnh mình ơi! Núi Hồng bốn mùa thơm treo Thơ ai vẫn còn trong cuộc đời Dẫu xưa trông mong thời gian mòn lối Vẫn nguyên nơi đây bao nếp nhà Dân tôi ngàn năm khổ nhọc Mà sống chắt chiu câu nghĩa tình Biết khi mô trong, khi mô đục Răng là nước, là quý hỡi ai! Hà Tĩnh ơi! Quê mình thương Như núi Hồng, sông Lam Sông cứ chảy trong ta, núi cứ lớn trong ta Đi xa muốn về, khổ đau càng muốn về Để tình mẹ ấp yêu, ôi thương biết bao nhiêu Hà Tĩnh mình ơi! �
Sáng tác: Huy Phương Chờ em hoài đợi em mãi sao em hững hờ? Chuyện chúng mình giờ nước mắt thay lời chia ly khóc người ra đi Anh yêu em như trời biển rộng Nay chim kia sa vào trời mộng Thời gian hỡi nửa vầng trăng rơi để tình đơn côi
Đêm dài vầng trăng lơ lửng trên đầu Vầng trăng ơi người thương ơi Vầng trăng xưa sao không còn nữa Em ra đi chưa nói một lời Dù một lời cay đắng trong tôi
Dòng sông ơi tình yêu ơi Dòng sông nay ru người tình phụ Khi xa nhau anh hiểu tình đời Cuộc tình tựa như áng mây trôi Để nụ cười héo hắt trên môi
Dòng sông lặng nhìn vầng trăng xa khuất chân trời Hẹn trăng về tìm giây phút xây mộng yêu thương nói lời yêu đương Ôi quê hương xinh đẹp ngàn đời Con sông trôi xuôi về biển cả Người sao nỡ nói lời chia xa để tình phôi pha..
Sáng tác: An Thuyên Thể hiện: Quang Linh Cắt nửa vầng trăng, cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ, Chặt đôi câu thơ, bẻ đôi câu thơ tôi làm mái chèo lướt sóng.
Đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu
Để cùng hát khúc dân ca quê mình, Để tôi sống giữa bao nhiêu ân tình, Bao ân tình mộc mạc làng quê, Trưa nắng hè, gọi nhau râm ran tre xanh
Cùng em khoác chiếc áo tơi ra đồng, Dù trời đổ nắng chang chang vẫn quàng Để nghĩa tình đừng nhạt đừng phai, Thương nhau rồi đừng cởi áo cho ai… Thuyền tình tôi cứ lênh đênh dòng trôi, Và người con gái tôi yêu nơi làng quê Có ai ngờ, chân lấm bùn mà tôi ngỡ gót chân tiên ư ừ..
Cắt nửa vầng trăng, cắt nửa vầng trăng tôi làm con đò nhỏ, Chặt đôi câu thơ, bẻ đôi câu thơ, tôi làm mái chèo lướt sóng Đưa tôi về, đưa tôi về với người tôi yêu
Để cùng ngâm khúc ca dao quê mùa, Để nghe tiếng sáo thênh thênh cánh cò, Đã có lần em giận hờn tôi, Đêm ra đồng, em đổ ánh trăng vàng đi
Nào ngờ chẳng chút nguôi ngoai hương buồn, Vầng trăng lại sáng trong hơn đầy đồng, Câu ca rằng hết giận rồi thương, Áo nâu sồng em nhuộm tình tôi… Nào đâu dễ có phôi phai thời gian Còn đây mãi khúc ca dao em và tôi Chốn quê nghèo ta có mình Một ngày bằng mấy trăm năm hỡi người… �
Sáng tác: Cao Văn Lầu Kí âm: Vũ Đức Sao Biển Thể hiện: Khánh Duy & Phương Dung Từ là từ phu tướng Bảo kiếm sắc phong lên đàng Vào ra luống trông tin nhạn Năm canh mơ màng Em luống trông tin chàng Ôi gan vàng thêm đau Đường dù xa ong bướm Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang Đêm luống trông tin bạn Ngày mỏi mòn như đá vọng phu Vọng phu vọng luống trông tin chàng Sao nỡ phụ phàng Chàng là chàng có hay Đêm thiếp nằm luống những sầu tây Bao thuở đó đây sum vầy. Duyên sắc cầm lợt phai Là nguyện cho chàng Hai chữ bình an Trở lại gia đàng Cho én nhạn hiệp đôi �Soạn giả : Cao Văn Lầu Thể hiện: Hương Lan Từ là từ phu tướng Bảo kiếm sắc phong lên đàng Vào ra luống trông tin chàng Năm canh mơ màng Em luống trông tin chàng Ôi gan vàng quặn đau í a
Đường dù xa ong bướm Xin đó đừng phụ nghĩa tào khang Đêm luống trông tin bạn Ngày mỏi mòn như đá vọng phu Vọng phu vọng luống trong tin chàng Sao nỡ phũ phàng
Chàng hỡi chàng có hay Đêm thiếp nằm luống những sầu tây Bao thuở đó đây sum vầy Duyên sắc cầm đừng lạt phai
Là nguyện cho chàng Nguyện cho chàng đặng chữ bằng an Mau trở lại gia đàng Cho én nhạn hiệp đôi í a�
Sáng tác: Quốc Dũng Chiều trả về khuôn viên Sân trường em ngõ vắng im lìm Thẫn thờ hàng cây nghiêng Ôm hình em bé nhỏ dịu hiền Đường trải dài thênh thang Như hồn em mở ngõ tuôn tràn Đếm thầm từng bước anh đi Em ước mình như lá thu vàng Để dập dìu bên em Hôn cài lên tóc xõa vai mềm Để trải đường em đi Đưa hồn em tới nẻo êm đềm Và dạt dào yêu thương Theo làn mây gởi đến bên người Dâng trọn tình yêu cao vời Em vẫn hoài ôm ấp bên đời
Nhưng tháng năm vùi chôn đi bao ước mơ Bao nỗi niềm buồn thương những đêm ngóng chờ Đời chắt chiu sớm chiều muộn phiền hắt hiu Anh có còn trên lối thu xưa Hay đã về nơi nẻo xa mờ Đời trả về cho em sân trường xưa vàng võ u sầu Đời dệt mộng anh đi riêng mình em xót nỗi chia lìa Đường mộng nào anh sang Riêng mình em tựa lá thu tàn Biết lòng còn mãi mơ màng Em vẫn tìm anh giữa mây ngàn... �
Sáng tác: Trịnh Công Sơn Một ngày như mọi ngày, em trả lại đời tôi Một ngày như mọi ngày, ta nhận lời tình cuối Một ngày như mọi ngày, đời nhẹ như mây khói Một ngày như mọi ngày, mang nặng hồn tả tơi
Một ngày như mọi ngày, nhớ mặt trời đầu môi Một ngày như mọi ngày, đau nặng từng lời nói Một ngày như mọi ngày, từng mạch đời trăn trối Một ngày như mọi ngày, đi về một mình tôi
Những sông trôi âm thầm Đám rong rêu xếp hàng Những mặt đường nằm câm Những mặt người buồn tênh
Sóng đong đưa linh hồn Có mưa quanh chỗ nằm Mãi một đời về không Trong chập chùng thác nguồn
Một ngày như mọi ngày, đi về một mình tôi Một ngày như mọi ngày, quanh đời mình chợt tối Một ngày như mọi ngày, giọng buồn lên tiếp nối Một ngày như mọi ngày, xe ngựa về ngủ say
Một ngày như mọi ngày, em trả lại đời tôi Một ngày như mọi ngày, xếp vòng tay oan trái Một ngày như mọi ngày, từng chiều lên hấp hối Một ngày như mọi ngày, bóng đổ một mình tôi.. �
Lưu ý : Các Lời bài hát trên được Socbay tìm kiếm từ các nguồn khác nhau. Socbay không có bất kỳ mối liên hệ nào với tác giả cũng như không chịu trách nhiệm về nội dung của các Mp3, lời bài hát này. Nếu bạn phát hiện bài hát có nội dung xấu, hãy Liên hệ ngay hoặc click vào nút Nội dung xấu để báo với ban quản trị Socbay.com. Chân thành cảm ơn !